Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

Cô bé X không có đã làm mới ở nhà.

Song kỷ niệm chính của tôi với thầy Hùng là ở chuyện khác

Cô bé X không có ở nhà

Thầy nuôi mấy con chim bồ câu, và tôi lãnh việc tìm lúa cho chúng, mà vùng này khi ấy lúa nhiều.

Về nhà, tôi hồi hộp bóc thư, đọc mê mãi. Thúc nhất là chuyện về cô bé X mà tôi nhờ tìm. Và cũng bởi chính mấy ông thầy đơn thân xa nhà buồn hiu rất thích có con nít bầu bạn khi rời bục giảng.

Minh họa từ internet Thầy Hùng trắng trẻo, cao ráo, thích âm nhạc và hát khá. Tôi viết về mấy con chim bồ câu và hỏi thăm về chị Hương, về cảnh trí ngoài ấy - nơi mà tôi biết nhiều qua sách. Chú phát thư dừng xe, nhìn tôi mỉm cười, hỏi và trao cho tôi cánh thư cũng màu xanh tuyệt đẹp có hình vẽ chiếc máy bay ở trên.

Lần đầu, tôi biết khi người đàn ông đang yêu là như thế nào. Trong đó, thầy Trịnh Xuân Hùng là thân thiết với tôi nhất. Rồi thầy tạm biệt tôi trong một ngày đầu mùa hè, ba lô túi xách lên đường… Mấy ngày sau đó, tôi hí hoáy viết cho thầy một lá thư, cánh thư trước hết của tôi. Bó tay! Mà khi ấy tôi làm gì biết được về sự hư cấu trong văn học.

Phường…, thành thị Huế, một cô bé xinh đẹp mà tôi biết… ở trong sách của Nhà xuất bản Kim Đồng. Thầy nói cô bé X đã đi đâu đó không có ở nhà, và đường vào nhà cô ấy cũng rất đẹp… Sau này, mỗi lần nhớ lại chi tiết này tôi tự cười một mình, đúng là thầy Hùng hiểu tâm lý trẻ em.

Thầy Hùng kể đủ thứ chuyện ngoài ấy, về dòng sông Hương thơ mộng, về ngôi trường cổ kính nơi chị Hương dạy. Tôi viết ra và mong sao thầy Hùng đọc được, để cười một mình như ngày xưa thầy từng làm, mỗi khi có chuyện vui.

Duyên cớ là bởi chứng ghiền đọc sách của tôi. Chú ấy qua khỏi nhà tôi, đạp đi gần cuối xóm tôi mới biết và đuổi theo mướt mồ hôi. Tôi mê sách, luôn thiếu sách đọc, mà mấy ông đay đả cấp III thì có nhiều sách nhất.

Có thể gọi đấy là cựu văn học thầy cho tôi. Viết xong, tôi cẩn thận bỏ cánh thư vào một bao thơ màu xanh, gửi đi và hồi hộp chờ đợi… Vào một ngày đẹp trời, người bưu tá đạp xe lốc cốc vào xóm nghèo hỏi thăm tên tôi. Mấy con chim bồ câu thầy Hùng đã thả tung lên trời xanh trước lúc ra đi… Sau này, khi học lên cao, hiểu về sự hư cấu và sáng tác văn chương, song tôi vẫn thú nhận với sự “hợp tác” của thầy dệt nên câu chuyện lãng mạn về cô bé X.

Buồn cười nhất là ở cuối thư, tôi tái bút nhờ thầy tìm giúp nhà một cô bé tên X, ở đường…. Một cánh thư màu xanh, vậy mà nó đã đi theo tôi cho đến hiện, lãng mạn lung linh như chuyện cổ tích, khêu gợi trong tâm hồn trẻ nít những xúc cảm đẹp đẽ, ấm êm… Sau đấy ít lâu, thầy Hùng cưới chị Hương và chuyển về ngoài ấy dạy.

Không có thầy, tôi cũng không thường đến khu công thự cũ ấy nữa. Đơn giản vì xóm tôi ở hầu hết là bà con người Khmer, có người không rành tiếng Việt, cũng chẳng mấy ai biết họ tên thật của tôi, cũng chưa thấy bưu tá vào hẻm này bao giờ… Tôi đuổi theo và gọi to, vì đoán đấy là thư phúc âm của thầy Hùng.

Và tôi được mượn bất cứ sách nào về đọc. Khi ấy, thầy thường đàn hát nghêu ngao những bản tình ca, và nói nhỏ với tôi về chị Hương, cũng là đay (nhưng dạy tiếng Nga) ở trường trung học ngoài Huế.

Các ngôi trường ở gần nhau nên ngay từ cấp I tôi đã lân la làm quen với mấy thầy cấp III.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét