Tác giả Minh đô sử lại cho chúng ta hình ảnh một Nguyễn Huệ rất đĩnh đạc với nhung y chỉnh tề, diện mạo hùng vĩ, trong một cảnh tượng rất đẹp: "Văn Huệ hành quân đến bến Tây Long, ngồi đĩnh đạc trên tấm ván cao đặt trong thuyền, diện mạo hùng vĩ, nhung y chỉnh tề, các tướng sĩ đứng vòng hai bên tả hữu
Nghiêm nghị, đó là cái uy vũ của Quang Trung, khiến cho quân thù phải run sợ. Thấy thần sắc của Bắc Bình Vương oắt, nghiêm nghị, ai cũng hãi hùng". Trông thấy ai cũng nói: "Bắc Bình Vương là vị thần sống vậy.
Hình ảnh Quang Trung qua sử sách xưa biên chép rất dối. Một sử gia khác bộc lộ: "Huệ ban đêm ở không có ánh đèn, ánh sáng từ mắt soi sáng cả chiếu, lúc lâm trận thì anh hùng lẫm liệt, thành thử mới bình định được phương Nam, tiến đến đâu thì không ai hơn được" (Tây Sơn thuật lược).
Chỉ mấy năm ngắn ngủi, chiến công tiếp nối chiến công, đã đưa ông lên hàng thiên tài quân sự tầm cỡ thế giới. Có lẽ tác giả của cuốn sách trên thấy Nguyễn Huệ ban đêm làm việc không cần đèn mà nói quá lên như thế chăng? Nhưng dù sao thì qua hai cách trình diễn. Theo lời đồn, ông đeo hai thanh kiếm, chạy ngang dọc, đã chém rơi đầu nhiều tướng mạo và lính tráng Trung Hoa, ông luôn miệng hô xung phong và lúc nào cũng có mặt ở tuyến đầu của trận chiến" (Nhật ký của Hội truyền đạo Bắc Kỳ).
Chân dung vua Quang Trung (giả) do Họa sĩ cung đình nhà Thanh vẽ năm 1790. Tinh ma, đó là hào quang rạng rỡ của người chiến thắng.
Đấy là cảnh Nguyễn Huệ trong lần hành binh ra bắc diệt Trịnh (1786). Còn đây là cảnh được tả lại trong trận tiến công diệt quân Thanh: "Ông liền bỏ voi dùng ngựa. Quang Trung - Nguyễn Huệ là vị anh hùng lập nên những chiến công hiển hách trong lịch sử dân tộc: Đánh tan 5 vạn quân xâm lăng Xiêm trong trận Rạch Gầm - Xoài Mút (1785); Đánh đổ hai tập đoàn phong kiến Trịnh - Nguyễn chia cắt tổ quốc ta suốt hơn hai thế kỷ, đưa nước non quy về một mối (1785 - 1786); diệt 29 vạn quân xâm lược Mãn Thanh, giải phóng giang san thoát khỏi nạn ngoại xâm (1789).
Rồi cùng nhau nắc nỏm khen mãi không thôi"". Theo Hoàng Lê nhất thống chí thì vẻ mặt của Quang Trung "rực rỡ, nghiêm nghị": "Vua Lê sai các quan tuần tự đến yết kiến.
Sử gia nhà Nguyễn tả: "Huệ tiếng nói như chuông, mắt lập lòe ánh điện, là người sáng dạ, quỷ quyệt, giỏi chiến đấu, người người đều kinh sợ" (Đại Nam chính biên liệt truyện). Cặp mắt đó soi thấu tận tim gan người hội thoại, khiến cho kẻ dưới quyền thì không dám giả dối, còn kẻ thù thì run sợ.
# Trên ta có thể thấy Nguyễn Huệ có đôi mắt rất sáng, đó là cặp mắt sáng dạ sắc sảo (mà sử gia nhà Nguyễn do ác cảm mà dùng từ "gian trá").
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét