Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

Những người mang đã làm mới họ Bác Hồ.

Anh hiểu đây là chiếc váy còn lành lẽ nhất của vợ mình

Những người mang họ Bác Hồ

Tiếng ông nói vang như chiêng, rền như sấm. Hồ Pờng đã mưu trí lừa địch, bảo vợ xem chừng rồi tắt rừng chạy về báo với xã đội kịp thời đuổi theo bắt được chúng. Rồi họ lại cùng nhau xây dựng quê hương. Ông Hồ Ray cũng theo cậu mình tham gia kháng chiến và hoạt động cách mệnh ngay từ những ngày ấy.

Cụ kể nhiều về các ông Tóc Bối, Hồ Tá, Hồ Niệc. Cụ rất ít nói về người con trai của cụ, Liệt sĩ Hồ Xa Rảng.

Chị Mỵ kinh ngạc: "Thế còn anh lấy gì mà may khố? Khố của anh cũng có cái nào còn lành lặn đâu". Vợ chồng Hồ Pờng ngày đó có đứa con trai ba tuổi. Chúng tôi theo lệnh của Hồ Pờng vừa đánh trả tàu bay địch, vừa tìm cách bắt tên phi công. Từ ngày cưới Mỵ, đã bốn mùa rẫy trôi qua rồi mà vợ anh chưa từng được may một chiếc váy mới. Rồi ở xã Vĩnh Ô có một đội vũ trang do hai ông Hồ Tá, Hồ Niệc chỉ huy ra đời.

Họ phải ăn rau rừng, măng tre trừ bữa quanh năm. "Trong số năm người ấy, tôi thương Hồ Pờng nhất" - Già Thanh cất giọng ngậm ngùi - "Đời anh ấy khổ từ tấm bé, cho đến lúc hy sinh chưa từng biết sung sướng là gì".

Họ là những người Vân Kiều mang họ Bác Hồ - những người trong chiến tranh đã từng là lính, dân binh, thanh niên xung phong. Nhưng hòa bình chưa được bao lâu thì giặc Mỹ lại nhảy vào miền Nam.

Còn tóc ông thì để dài bối thành bối sau gáy nên mới có tên gọi là ông Tóc Bối. Trận vây bắt kéo dài gần hai giờ đồng hồ mới chấm dứt. Cụ Hồ Pức đã hơn một trăm tuổi và đã yếu lắm rồi! Theo người thân cụ cho biết thì cách đây một năm, cụ vẫn còn rất khỏe và rất minh mẫn.

Hai năm sau, Hồ Pờng hy sinh nhưng câu chuyện cảm động về mảnh vải và tình cảm của vợ chồng anh thì còn sống mãi trong lòng mỗi người dân Vân Kiều. Ông Hồ Tá có người con trai là ông Hồ Trường đang làm chủ toạ Hội Nông dân xã Vĩnh Ô và ông Mai Văn Xăng cũng có người con trai là ông Mai Văn Dĩa đang làm chủ toạ Ủy ban dân chúng xã Vĩnh Hà.

Chị Mỵ cũng rất mừng vì thấy chồng mình sắp sửa có chiếc khố mới. , Vớ họ đều là người Vân Kiều, là dân nước Việt Nam, là người mang họ Bác Hồ. Bọn Pháp sợ lắm! Chúng một mặt treo giải thưởng cho ai giết được ông, một mặt lùng sục tìm bắt ông. Còn ông Hồ Pức có một người con liệt sĩ là anh Hồ Xa Rảng, dân quân xã Vĩnh Khê hy sinh ngày 2-7-1968, trong khi làm nhiệm vụ đuổi bắt phi công Mỹ nhảy dù.

Lại tiếp kiến chỉ huy các đơn vị dân binh của Vĩnh Khê, Vĩnh Ô, Vĩnh Hà can đảm đấu tranh đánh trả tàu bay và biệt kích Mỹ. Máy bay của Mỹ cũng chọn vùng rừng núi Vĩnh Linh làm đích ném bom để cắt đứt con đường Trường Sơn chi viện cho tiền phương lớn của ta. Người Vân Kiều đồn nhau rằng: Ông Tóc Bối có khổ người rất cao to, lực lưỡng, khuôn mặt rất tuấn tú, phương phi.

Rồi bộ đội từ dưới xuôi hành quân lên lập cứ kháng chiến. Chúng một mặt bắn phá dữ dội để cản đường, một mặt chọn dịp để cứu đồng đội. Tôi đã không chuyện trò được với cụ vì cụ đã không còn nghe được, nói được. Theo anh Hồ Trung Hiếu, ngày xưa khi giặc Pháp còn xâm lăng, chúng cho quân đi càn quét, lùng sục, tìm bắt cán bộ Việt Minh từ dưới xuôi lên đây ẩn nấp hoạt động ở vùng núi này.

Tôi đâu ngờ được rằng, cuộc vây bắt tên giặc lái Mỹ ba mươi tư năm trước ngay từ những giây phút trước tiên đã trở thành trận đương đầu quyết liệt, không cân sức giữa các đội viên dân binh Vân Kiều với lực lượng Không quân Mỹ. Các ông Hồ Tá, Hồ Niệc, Hồ Hăng, Mai Văn Xăng sau này đều trở thành những cán bộ cốt lõi của hai xã Vĩnh Ô, Vĩnh Khê.

Hồ Pờng mừng lắm, anh chạy như bay về nhà khoe mảnh vải với vợ. Chuyện kể nào về thành tích, chiến công của họ cũng thấm đẫm yêu và phảng phất màu sắc huyền thoại.

Chị Mỵ lắc đầu nguầy nguậy: "Không được đâu, người ta cười chết!".

Cả một vùng rừng núi chìm ngập trong biển lửa. Ông có thể dùng tay không quật chết một con bò và bắn cung trăm phát trăm trúng. Rồi thì F4, AD6. Có một lần, một anh bộ đội người Kinh thương cho một mảnh vải màu xanh để may tấm khố mới. Hồ Pờng giải thích: "Anh là đàn ông, cái khố có rách một tẹo cũng chẳng sao.

Váy của em rách hết rồi kìa!". Các ông Tóc Bối, Hồ Tá, Hồ Niệc, Hồ Pức, Hồ Hăng, Mai Văn Xăng. Đến đoạn nào cảm động, cụ thường ôm mặt khóc. Người Vân Kiều từ già, trẻ, gái, trai đều phải bỏ làng bản, ruộng nương sống chui lủi, lén lút trong rừng sâu. Cả núi rừng miền Tây Vĩnh Linh đâu đâu cũng có hầm chông, bẫy đá. Đội vũ trang của các ông Tóc Bối, Hồ Tá, Hồ Niệc, Hồ Pức. Theo Hồ Trung Hiếu và Mai Văn Dĩa, tôi đến thăm cụ Hồ Pức.

Đang vui, chợt Hồ Pờng xịu mặt lại khi anh nhận ra chiếc váy vợ đang mặc có tới năm miếng vá. Ông Tóc Bối nức tiếng là người khỏe mạnh và thạo cung nỏ.

Cả gia đình sống trong một túp lều nhỏ. # Huyện Đakrông và là đại biểu Quốc hội khóa X.

Tiểu đội trưởng Hồ Pờng ra lệnh cho chúng tôi đuổi bắt tên phi công. Nhà Hồ Pờng nghèo lắm; nghèo đến nỗi Hồ Pờng chỉ có 1 cái khố (xlair) duy nhất

Những người mang họ Bác Hồ

Tác giả và ông Mai Văn Dĩa, bí thơ Đảng ủy xã Vĩnh Hà.

Tập dượt quân sự đánh lại Pháp. Và vợ Hồ Pờng, Hồ Thị Mỵ cũng chỉ có độc nhất vô nhị một cái váy (xân). Hồ Pờng nói mãi chị Mỵ mới đồng ý trao chiếc váy rách của mình để lấy mảnh vải may chiếc váy mới.

Nguyễn Ngọc Chiến Email Print Góp ý. Đồng bào Vân Kiều giấu giếm, bảo vệ và đi theo ông chống lại Pháp ngày càng đông. Ông Hồ Hăng đã vinh diệu được gặp Bác Hồ nhiều lần và được Bác hỏi chuyện, dặn dò nhiều điều. Quành đảo, ném bom, bắn rốc két. Ông Tóc Bối quy tụ trai tráng Vân Kiều trong cả thảy các bản làng lại rồi thành lập đội vũ trang, trang bị giáo, mác, cung, nỏ.

Thì thoắt ẩn, thoắt hiện, đánh cho quân Pháp nhiều trận xơ xác. Anh rất thương vợ nhưng vì anh quá nghèo. ". Năm người ấy là Hồ Xa Rảng, Hồ Xà Noàn, Hồ Xa Lả, Hồ Thị Phòng và Tiểu đội trưởng Hồ Pờng.

Và hiện nay trong hòa bình thì chính họ lại là những người đang đi đầu trong phát triển sinh sản xây dựng quê hương làng bản. Cả quãng đời tuổi xuân đã tham dự đấu tranh và phục vụ chiến đấu ở đây, ngay chính trên mảnh đất miền Tây Vĩnh Linh này. Nhưng tấm bằng sơn hà ghi công cấp cho gia đình cụ lại được cụ treo ở nơi trọng thể nhất trong nhà.

Trở lại trụ sở Ủy ban nhân dân xã, tôi hỏi Hồ Trung Hiếu về trường hợp hy sinh của Liệt sĩ Hồ Xa Rảng. Đúng là một thằng phi công Mỹ từ máy bay nhảy dù. Hồ Pờng chỉ vào chiếc váy vợ đang mặc, nói: "Em đưa chiếc váy em đang mặc cho anh, anh sẽ sửa nó lại thành chiếc khố của anh". Ông còn kêu gọi người Vân Kiều không tiếp tế lương thực cho Pháp, không đi lính cho Pháp. Thế là chúng tôi ôm súng vọt lên nhằm hướng cái dù mà băng rừng vượt suối tiếp cận đến.

Trong chuyến lên miền Tây Vĩnh Linh lần này, tôi còn được nghe kể nhiều chuyện về các anh, các chị Hồ Xan, Hồ Rường, Hồ Lâm, Hồ Phong, Hồ Nhường, Hồ Chường, Hồ Trai, Hồ Thị Lanh.

Trực thăng thì bay sát ngọn cây bắn đại liên như vãi trấu ra xung quanh. Rốt cuộc, Tiểu đội dân binh xã Vĩnh Khê đã có tuốt tuột năm người trúng đạn địch hy sinh. Qua anh Hiếu, tôi còn được biết thêm: Ông Tóc Bối sau này đã trở nên chủ toạ Ủy ban kháng chiến đầu tiên của hai xã miền núi Vĩnh Khê, Vĩnh Hà và là cậu ruột ông Hồ Ray.

Chân mày và râu ông rất đen và rậm. Người đàn ông ấy không ai biết tên, chỉ thấy gọi là ông Tóc Bối. Bọn Mỹ trên máy bay cũng phát hiện thấy chúng tôi. Ai đến chơi nhà cụ, cụ cũng đem chuyện người Vân Kiều quê cụ đánh giặc năm xưa ra kể cho nghe.

Cùng với chiếc phi cơ rơi là một cái dù được bung ra lửng lơ trên bầu trời. Cao su tiêu điều của đồng bào Vân Kiều, xã Vĩnh Hà. Chúng cho đủ loại máy bay gồm hơn chục chiếc bay đến vây quanh khu vực tên phi công vừa nhảy dù xuống.

"Người Vân Kiều chúng tôi đã đánh giặc như vậy đấy" - Hồ Trung Hiếu chấm dứt câu chuyện.

Ông Hồ Thanh, 61 tuổi, một già làng người Vân Kiều đã từng là dân binh xã Vĩnh Khê dự đuổi bắt tên phi công Mỹ nhảy dù ngày hôm ấy có mặt kể lại rằng: "Hôm đó, chúng tôi đang trực ở trận địa thì thấy một chiếc F4 của Mỹ bị quân dân Quảng Bình bắn hạ đang bốc cháy rơi xuống.

Già Hồ Thanh im lặng nhìn ra xa. Chứ em, đàn bà mặc thế người ta lại cười chê anh là không lo cho em". Vậy rồi, ở một bản thuộc xã Vĩnh Khê có một người đàn ông Vân Kiều gan dạ đứng lên kêu gọi dân chúng đi theo Việt Minh chống Pháp. Tôi nhìn lên và nhận thấy hai giọt nước lăn ra từ khóe mắt Hồ Trung Hiếu.

Ở xã Vĩnh Hà cũng có các ông Hồ Pức, Hồ Hăng, Mai Văn Xăng đứng ra kêu gọi dân chúng đánh giặc Pháp. Rồi sau này, ông Hồ Ray trở thành bí thơ Huyện ủy huyện Hướng Hóa, Trưởng ban Dân tộc và Miền núi tỉnh Bình - Trị - Thiên trước đây và tỉnh Quảng Trị sau này.

Rừng núi Vĩnh Linh tiếp giáp với sông Bến Hải, trở nên cứ kháng chiến và cũng là nơi giặc Mỹ tung bọn biệt kích, thám báo từ Lào sang, từ Nam ra hoạt động chống phá ta.

Bà con Vân Kiều từ rừng sâu trở về làng bản tăng gia sản xuất, che chở cho lính, du kích đánh giặc. Hồ Pờng cầm mảnh vải trao cho vợ và nói: "Em lấy mảnh vải này may lấy chiếc váy mới mà mặc. Do người Vân Kiều dựng lên chờ quân Pháp đến.

Ở đấy còn có ảnh Bác Hồ và những tấm huân chương, huy chương quốc gia tặng cụ. Người Vân Kiều đã đi theo Đảng, theo cách mệnh cho đến ngày kháng thắng lợi lợi. Riêng ông Hồ Hăng còn là Khu ủy viên Khu ủy Vĩnh Linh và là một trong ba thành viên của đoàn đại biểu Quốc hội khóa III của Vĩnh Linh.

Quân Pháp không còn ngang nhiên càn quét, sạo sục như trước nữa. Không ngờ bọn Mỹ cũng nhận được điện cầu cứu của tên phi công. Ông Hồ Ray có người con gái là chị Hồ Thị Hồng từng là chủ toạ Ủy ban quần chúng. Chừng nửa năm sau, trong một lần Hồ Pờng đi làm rẫy thì gặp một toán biệt kích do tên Nguyễn Văn Tỏ và Nguyễn Văn Biển cầm đầu từ Quảng Bình vào, đang tìm đường ra sông Bến Hải để trốn vào Nam.

Quân Pháp đi đến đâu là đốt nhà, cướp của, giết người đến đấy. Bởi một lẽ rất giản đơn: Cũng như các ông Tóc Bối, Hồ Tá, Hồ Niệc, Hồ Pờng, Hồ Hăng, Mai Văn Xăng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét