Hình ảnh hai cô gái đội Xanh dương được khán giả rất yêu thích
Tôi và Henri vẫn đang cần thêm thời kì Thu Hiền và Henri Hubert. Hiếm khi nữ tính , lâu lâu mới "con gái" - Diệp Lâm Anh san sẻ để “dụ” chị cùng tham gia "Cuộc đua kỳ thú" rất khó khăn. - Thực tiễn cuộc thi có khủng khiếp như chị lo sợ không? - Thật ra, tôi đã chuẩn bị tinh thần là phải mệt nên cũng dành thời gian để tập tành trước đó một tháng.
- Điều gì ở Henri khiến chị ấn tượng? - Henri rất ga lăng, cô gái nào anh ấy cũng luôn quan hoài.
Thu Hiền dồn sức vào canh bạc lớn tại giang sơn Sư tử biển. Cố nhiên nếu có những công việc tại Việt Nam phù hợp tôi cũng sẽ quay về tham gia, vì dù gì bay cũng chỉ mất 2 tiếng nên rất thuận lợi
Chúng tôi vẫn đang cần thời gian để xem có thật sự hợp nhau không. Nếu hiện thời cho tôi quay lại 3 năm trước, tôi vẫn sẽ chọn cách hành động như vậy. Chính anh ấy là người phát hiện ra khả năng của tôi, cũng như nhiệt thành trợ giúp, định hướng phong cách, xây dựng hình ảnh mà tôi nên hướng đến. - Trong cuộc thi, khán giả cảm nhận Thu Hiền là một cô gái rất mạnh mẽ và nam tính.
Điều kiện ăn uống cũng rất khó khăn và thiếu thốn, những lúc bị tuột đường huyết cũng chẳng thể nào có được một lon nước ngọt hay ly chanh để uống. - Chị đã nghĩ đến việc công khai mối quan hệ của mình? - Thật ra nó cũng chưa đi đến đâu cả, chỉ là một tình cảm mới, nên nếu nói là công khai thì cũng không biết phải công khai cái gì cả
Nếu bản thân có gắng, gắng thì có như thế nào cũng sẽ không hối tiếc. Mọi người vững chắc sẽ không bao giờ thấy chúng tôi kẻ mắt, đánh mascara, đôi khi chỉ có đánh tí son môi để tươi hơn một tẹo. Bản thân tôi biết mình không có cơ duyên với các cuộc thi nên không dám tham gia, cũng từ đó mà việc để mọi người để ý như Huyền Trang hay Hoàng Thùy là rất khó.
Lúc đó tôi được ê-kíp cho uống một ly nước gừng ngon nhất từ trước đến giờ. Căn bản là năng lực của chính bản thân mình. Hơn nữa, ở Việt Nam mọi người cũng chú trọng đến danh hiệu và giải thưởng
Đến chặng ở Nha Trang, hai đứa mới dần quen với nếp sinh hoạt này. Nhưng thấy bạn kiên tâm tôi cũng gật đầu đồng ý. Chị tầng thời cơ của mình như thế nào? - Gần 1 năm nay, tôi đã thử gửi thông tin và hình ảnh của mình rất rất nhiều các công ty tại Thái Lan, Hồng Kông hay thậm chí là cả New York.
- Còn nhớ trong "Vietnam’s Next Top Model", chị đã bị nhận xét là hỗn láo, khó chịu. Đến khi đến nơi rồi thì người không còn một tẹo sức lực nào nữa
Do đó, tôi nghĩ mình càng phải vậy thêm nữa, chẳng có gì để mất cả. Nếu muốn được ai cũng biết đến như Ngọc Quyên, Hoàng Yến chắc tôi già mất. Điều gì khiến chị phải đắn đo nghĩ suy đến như vậy? - Ngay từ mùa trước hết chúng tôi cũng đã có ý định tham gia vì nghĩ đơn giản là được đi du lịch nhiều nơi.
Đến hiện thời tôi vẫn không ngờ mình lại “can đảm” như vậy. 3 ngày sau khi cả đoàn đi ra ngoài thì gặp trời mưa rất to
Việc họ dựng mình là người có tính cách như thế nào thì cũng phải chịu. Phương Giang Theo Tri Thức. Đua nhiều, căng thẳng, bức xúc nhiều, giận đến mức không ai thèm nói đến nhau. Với tôi, anh ấy không phải là một người Pháp lãng mạn, mà là một người đàn ông Nam Mỹ sôi động, hài hước. Còn những người có khả năng thì sao? - Nhưng chưa chắc ở nước ngoài chị có thể làm được điều gì quá to tát? - Tôi nghĩ mình phải liều, bởi cuộc sống không phải lúc nào cũng công bằng, cũng không ai cho không người khác điều gì cả.
Nhưng rồi do một đôi lý do nên lỡ hẹn
Đến lúc đó, 2 đứa đã nghĩ là chẳng thể nào thi lại các đội khác. - Nói như vậy là đội chị đã quá may mắn khi được dựng lên một hình ảnh gần như hoàn mỹ? - Đúng là truyền hình thực tế thì người ta muốn làm gì thì làm, tuy nhiên, vẫn phải dựa trên thực tiễn cơ bản, chứ nếu dựng quá, chắc chắc sẽ rất có lỗi với những người dự còn lại.
- Từ lúc tham dự Cuộc đua kỳ thú, cuộc sống tây riêng của chị cũng bắt đầu được quan tâm hơn trước. Tôi thấy vậy vẹo vọ, lại đồng ý đi nhưng không quên căn dặn “nếu tớ có yếu, có khóc, có không làm được thì đừng có mà mắng”. Nhưng chỉ cần qua hôm sau làm hòa với nhau là được
Cô ấy nghe vậy không nói gì, nhưng có vẻ buồn. Cho đến chuyến đi sang Singapore mới rồi mới có dịp gặp gỡ trực tiếp với một công ty ở đây, qua bàn thảo, tôi có một cảm giác họ thật sự cần mình, cũng như cả hai có thể hiệp tác để mang đến điều tốt nhất cho sự nghiệp của tôi.
Hay đơn cử như mỗi lần cử người đi thi Hoa hậu Thế giới , Hoa hậu Hoàn Vũ hay các cuộc thi quốc tế, bạn cũng có thành tích gì trong các cuộc thi trong nước thì mới mong có dịp. Đây có phải là hình ảnh của chị ngoài đời thật? - Tôi khá năng động, tomboy và có khiếu hài hước, còn nữ tính thì hiếm khi lắm, chỉ thỉnh thoảng mới “con gái” thôi. Trước mắt thì trong một năm, tôi sẽ hoạt động cho công ty này dưới định hướng chụp lăng xê là cốt yếu.
Sau chặng đua ở Cát Bà, tôi bị ốm, mửa và sốt, phải đi truyền nước biển
Nhưng tôi vẫn nói đây giống như một canh bạc, tất tật số tiền dành dụm được trong 2 năm qua tôi sẽ dồn vào cú liều lần này.
- Yêu một người quá ga lăng có quá mạo hiểm, nhất là khi chị lại sắp sửa đi xa? - Tôi nghĩ hai người có yêu nhau đi chăng nữa thì cũng cần có cuộc sống riêng tây để không bị ngột ngạt.
Hơn nữa, các người mẫu tại Việt Nam phần đông phải tự thân vận động chứ không có công ty quản lý chuyên nghiệp.
- Đây có phải là lý do mà chị và Diệp Lâm Anh ít khi cãi nhau, vì “đàn ông” phải nhường nhịn nữ giới? - Tôi cứng đầu và có quan điểm cá nhân, còn cái tôi của Diệp Lâm Anh cũng rất cao, nhưng tôi nghĩ trong một cuộc thi như thế này, nên nhường nhau chứ cãi không giải quyết được gì.
Đến khi xem mới thấy các đội ai cũng khỏe, các thử thách thì quá “kinh khủng”
Còn những trường hợp cãi nhau là do lúc đó tôi không thể nào đứng đó nhìn để mất thời gian. Trong nhiều tình huống, tôi để cô ấy dành quyền quyết định, đến khi Diệp Lâm Anh thấy không đúng, sẽ đi theo tôi.
Ở Việt Nam, tôi có công việc tốt, nguồn thu nhập đáng kể nhưng để thật sự đánh bật mình lên thì quá xa vời. Ban đầu cũng chỉ là công việc, rồi tiếp đó là những buổi ăn tối.
Tôi luôn hiểu rõ mình xuất thân từ một gia đình nông thôn, bố mẹ là nông dân, chẳng có quyền lực, địa vị hay kinh tế, nên việc tôi có ngày hôm nay cũng là một điều quá may mắn mà ông Trời ban cho. - Được biết, Henri là một người có ngôn ngữ rất lớn trong làng thời trang Việt, chỉ cần một tiếng nói của anh ấy chắc chắn chị không gặp nhiều chướng ngại đến như vậy? - Tôi nghĩ Henri có thể giúp đỡ, nhưng anh ấy không có phép màu để muốn biến ai thành cái gì là họ sẽ thành cái đó
Sau này, tôi có gặp gỡ anh Henri. Trong tình cũng cần phải có niềm tin và sự quý trọng lẫn nhau. Do chị đã trưởng thành hơn hay đã biết cách khiến mọi ý trung nhân mến? - Bản chất thì vẫn như thế, cái nào chưa đúng tôi sẽ nói. - Sự ra đi này là do chị không thể ngần được thời cơ tại Việt Nam? - Ở Việt Nam, tôi đi catwalk không nhiều, dự các hoạt động biểu diễn cũng ít mà cốt là chụp ảnh cataloug, lookbook và đây là nguồn thu nhập chính vì các thương hiệu trả cho mình không hề nhỏ.
Chị có thể san sớt cơ duyên gặp gỡ Henri Hubert (một trong những stylist ngoại quốc đình đám của làng thời trang Việt Nam)? - Những ngày trước hết vào Sài Gòn một thân một mình, trong tay tôi chỉ có vỏn vẹn 10 triệu.
Tôi nhớ cảm giác của mình lúc đó là “Mừng muốn khóc luôn”, như mình đã được sống lại
Trước kia hai đứa khá rụt rè, không dám bộc lộ con người thật nhưng trong Cuộc đua kỳ thú , cả hai nhận thức rõ đây là một thử thách trải nghiệm bản thân, nên cứ diễn đạt sao cho mình thật thoải mái là được, mặt mũi xấu xí, tóc xù cũng không quan hoài.
- Chị có tủi vì vấn đề của mình chỉ là hai chữ “danh hiệu”? - Cũng buồn và tủi chứ, tôi cũng đã từng nghĩ đến những cách để tìm cho mình một giải thưởng, nhưng mỗi lần tìm đến một cuộc thi nào đó, tôi thiên nhiên có tâm linh mình không hợp nên lại tháo lui.
Nhưng đây chính là con người thật của chúng tôi chứ không phải lúc nào cũng lộng lẫy trên sàn catwalk hay tập san. Bên cạnh đó, bản thân tôi và Diệp Lâm Anh đã có kinh nghiệm tham gia các chương trình như thế này. Tôi tính xuề xòa, khá thoải mái, sao cũng được, chỉ khi nào sự việc đi vượt giới hạn, tôi mới phản ứng lại. Nhiều khi tôi tự hỏi tại sao mình phải bỏ đi qua một sơn hà hoàn toàn mới, không ai biết mình là ai, phải làm lại từ đầu.
Rồi hằng ngày, việc dậy lúc từ 5h sáng gói ghém đồ đạc để tụ hội cũng là một cơn ác mộng. Những ngày thi trước nhất rất mỏi mệt, sáng dậy chỉ muốn tìm chỗ để ngủ thêm tí.
Nhưng có tập cỡ nào cũng đến mức có thể thôi, nên ngay trong thử thách trước nhất là leo cầu thang, vừa đến tầng 11 với gần 10kg đồ trên vai là tôi không thể đi nổi được nữa. Nhưng đã may mắn gặp được nhiều sự giúp đỡ từ những người bạn như Diệp Lâm Anh hay các anh chị trong nghề giới thiệu, chỉ dạy. Nhưng dù sao đó cũng là một chương trình truyền hình thực tiễn, tôi không thể kiểm soát hết hết thảy những gì được phát sóng trên truyền hình.
Chứ không phải lúc nào cũng cơm ngon, chăn ấm nệm êm như mọi người nghĩ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét