Thứ Năm, 5 tháng 9, 2013

Lăng kính: Những bước chân đầu phá cách tiên.

2

Lăng kính: Những bước chân đầu tiên

1. Những chiếc áo bóng đá đã bắt đầu xuất hiện nhiều hơn trên đường phố Havana. Họ cũng là một trong số ít những quốc gia Mỹ Latin chưa một lần vượt qua vòng loại World Cup.

Bóng đá chưa bao giờ là môn thể thao số 1 ở quốc đảo này. Việc Cuba có mặt tại VCK World Cup 1938 chỉ là một sự ngẫu nhiên: việc chọn Pháp làm nước chủ nhà của World Cup năm ấy khiến hầu hết các quốc gia Mỹ Latin phản đối, vì họ đã hy vọng rằng World Cup sẽ được đưa đến Nam Mỹ sau khi giải đấu năm 1934 đã được tổ chức tại Italia.

Kể từ lần xuất hiện tình cờ ấy, Cuba không quay lại VCK một lần nào nữa. Cả thảy các nhà nước Trung và Nam Mỹ tẩy chay giải, chỉ trừ Brazil và Cuba – hai đội đến VCK một cách tất yếu. Nhưng người ta hiểu rằng từ ái tình bóng đá đến việc sở hữu một nền bóng đá mạnh là quãng đường rất xa.

Barca và Real trở thành thần tượng, nhưng giải VĐQG thì vẫn rất ít người quan hoài, rất ít người sẵn sàng chi tiền đi theo đội đến sân khách để theo dõi các trận đấu.

Đằng này, người Cuba mới “chớm yêu”. Những “fan club” của Barca hay Real được thành lập và hoạt động quy củ.

Những cầu thủ bóng đá tại giải VĐQG Cuba vẫn đi ô tô buýt đến sân bóng hàng ngày, trong khi những ngôi sao của giải bóng chày đi xe hơi.

Mỗi lần dự Gold Cup đối với họ, kể từ sau năm 1998 bước ngoặt kia, là một lần “cọ xát học hỏi” - hạng thân thuộc ấy nói ra nhiều khi nghe hơi sáo, nhưng ở đây nó Chính xác tuyệt đối.

Bởi đến tận hiện, hơn một thế kỷ sau khi những trận bóng trước tiên diễn ra trên giang san này, nó mới được tiếp lửa bằng ái tình.

Nhưng ở Cuba đang diễn ra một thứ được truyền thông phương Tây gọi là “cuộc cách mạng bóng đá”. Dù rằng giải VĐQG Cuba ra đời đã 101 năm, liên đoàn đã được thành lập 89 năm và họ đã dự World Cup một lần, nhưng vẫn phải coi Cuba là một nền bóng đá non trẻ.

Bước ngoặt diễn ra từ VCK World Cup 1998, khi lần trước hết những trận đấu đỉnh cao được phát trực tiếp trên sóng truyền hình quốc gia, một động thái phục vụ ngành du lịch khá phát triển ở đây. Rồi ngay cả những trận El Clasico cũng được phát trực tiếp, và EURO 2012 được diễn đạt là đã “làm tê liệt” cả nước, như vấn đề mà hầu hết các nhà nước yêu bóng đá phải đối mặt mỗi ngày hội lớn.

Chuẩn xác hơn là chưa lần nào tự vượt qua. Cuba là một trong số ít những đội bóng chưa từng tự vượt qua một vòng loại World Cup ở Mỹ Latin, và họ cũng là một trong số ít những đội có thể tự tín đá mà không nặng nề kết quả. 3. Chẳng cần nói cũng biết rằng từ điều kiện cơ sở vật chất, sân bãi cho đến mức độ quan tâm của khán giả với bóng đá ở Cuba là rất thấp.

Chỉ có vài nghìn người tới sân để theo dõi những trận vòng loại World Cup, khi ĐTQG nước này đón tiếp những đối thủ mạnh nhất Bắc Trung Mỹ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét