Tận sâu trong thâm tâm em luôn hoang mang vì anh chưa một lần nào nói lời yêu em hay một lời chính thức bắt đầu với em
Tim em nghẹn lại, đắng lòng tí đỉnh. Nhưng hạnh phúc nào cũng có những niềm đau, có tương phùng đồng nghĩa có biệt ly, và anh nói “ Anh sắp phải đi học ở Cần Thơ và hai năm mới về”.
Vậy là mình đã quen nhau hơn một tháng rồi anh nhỉ? Kể từ giây lát anh nắm tay em và chuyện tình của mình bắt đầu từ ngày ấy. Chỉ cần được nghe giọng nói rét mướt của anh mỗi ngày là em hạnh phúc lắm rồi (Ảnh minh họa) Lúc trước em và anh chung một bầu trời nhưng có thể gặp nhau, nhưng từ đây có thể chung một bầu trời nhưng chẳng bao giờ gặp được.
Em không làm gì được chỉ có thể chúc anh học tốt, hai năm sau trở lại sẽ lại là anh như ngày nào.
Anh lẳng lặng đến thế cuộc em và có phải sẽ lẳng lặng rời xa em vô tình như cơn gió, với em khoảng cách về không gian và thời gian không quan yếu, chỉ cần được nghe giọng nói ấm áp của anh mỗi ngày là em hạnh phúc lắm rồi.
Lúc đó, không biết anh già có còn nghĩ tới em không? Bờ vai đó không biết em còn nhịp để được dựa vào mỗi khi vấp ngã không? Vì sẽ chẳng ai chịu ngồi hàng giờ nghe em kể lể, than vãn, sẽ chẳng ai siết chặt bàn tay em, chẳng ai cùng em đi chung con đường nữa rồi. Em và anh gặp nhau, quen nhau qua thế giới ảo nhưng em biết tình cảm bữa nay có được không phải là ảo mà phát xuất từ hai trái tim thật tâm.
Dù em không biết anh nghĩ về em như thế nào, xin anh hãy nhớ: “ tình ái đâu lúc đâu cần nhớ mong gì, Tình yêu đôi lúc đâu cần theo lý trí, chỉ cần ta hiểu nhau dù ở phương nào, có những cảm nhận chẳng cần phải nói. Kể từ giây khắc đó, ngồi đếm ngược thời gian đến lúc anh đi, có lẽ người ra đi chắc không buồn bằng người ở lại! 2 năm – với em dài lắm, đủ để lòng người thay đổi, đủ để quên tất cả, đủ để anh già quên hết ắt về em.
” Tình ái trẻ nít của em tuy không đẹp, không kiêu sa như tình của người khác, nhưng ít ra lên đường từ trái tim này… Người công an em yêu!. Anh sắp đi và anh chẳng nói gì về mối quan hệ giữa tụi mình, anh chỉ nhạt phèo và cười vô tư khi em nói em nhớ anh già nhiều lắm, muốn gặp anh nhưng sợ anh chẳng thể tranh thủ thời kì cho em được.
Anh nói yêu anh em sẽ khổ, nhưng không được yêu anh và không được anh yêu càng khổ hơn anh biết không? Cuộc sống cô đơn của em, cám ơn anh đã đến với biệt danh hồn nhiên em đặt “anh già”, nhờ anh mà cuộc sống đơn điệu của em có chút sắc màu và anh nói vì cảnh ngộ của em mà anh thêm trân trọng những phút chốc bên gia đình.
Dù biết là không thể gặp anh trước khi đi để tặng anh những lá thư em viết vội, không thể chạm tay vào những kỉ niệm ngày hôm qua nữa rồi, em sẽ nuốm trân trọng. Em yêu anh vì anh là người công an đầy trách nhiệm và làm việc năng nổ, dù anh ở vị trí nào trong công việc em biết anh vẫn cố gắng làm bằng cả thảy máu nóng và tấm lòng. Góc phố đó giờ đã vắng bóng anh, thiếu đi tiếng cười và cả giọng nói đầy yêu thương của anh nữa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét